Tuyển Việt Nam vẫn chưa thể vượt tầm Đông Nam Á

Trận hoà trước Indonesia chắc chắn sẽ đem lại sự thất vọng cho người hâm mộ trong nước và có thể ngay cả với HLV Park Hang-seo. Trận hoà cho thấy, chúng ta vẫn chưa thể vượt tầm Đông Nam Á…

Kết quả hòa Indonesia có thể làm hụt hẫng nhiều người hâm mộ, nhưng với chính đội tuyển Việt Nam, trải nghiệm khó khăn đó đôi khi còn giá trị hơn là thắng trận.

Bóng đá không phải trò chơi mà đội mạnh hơn luôn giành 3 điểm. Chúng ta phải chấp nhận thực tế là dù được đánh giá “cửa trên”, thầy trò ông Park Hang-seo đã bị Indonesia quây trong thế trận của họ và không tìm được giải pháp thoát ra.

Chiến thắng 3-0 trước Malaysia mang lại lợi thế đáng kể cho thầy trò ông Park, nhưng ánh sáng mà nó tỏa ra càng khiến người Indonesia thận trọng và tận lực hơn cho trận đấu quan trọng nhất của họ ở bảng đấu này. Các miếng đánh của tuyển Việt Nam đã bị ông Shin nghiên cứu đến chân tơ kẽ tóc và hóa giải bằng cả nỗ lực chuyên môn lẫn sự tàn phá từ những cú ra chân.

Chúng ta đĩnh đạc vượt qua Malaysia bằng lối đá pressing trên khắp mặt sân, giành bóng để tấn công ngay khi có thể. Indonesia cũng pressing với chúng ta, nhưng nhiệm vụ của họ đơn giản hơn nhiều: Phá bóng đi càng xa càng tốt. Họ chủ động cắt vụn trận đấu, còn chúng ta muốn móc nối lại trận đấu, nhưng không tìm ra giải pháp.

HLV Park Hang-seo đã thử nhiều phép hoán đổi. Ông rút ra Nguyễn Tuấn Anh, để Lương Xuân Trường quán xuyến trung tuyến cùng Nguyễn Hoàng Đức. Ông lần đầu trao cơ hội cho Hà Đức Chinh với mong muốn tạo ra khác biệt bởi hàng tiền đạo “2 mũi giáp công”. Nhưng khi Xuân Trường chưa thể tung ra những đường chuyền thương hiệu, thì Đức Chinh và Tiến Linh lại bỏ lỡ những pha băng cắt ít ỏi được tạo ra từ các đợt xuống biên.

Tuyển Việt Nam khá tích cực sút xa, đó là hệ quả của việc không thể phối hợp vào sâu trong vòng cấm. Tuy nhiên, ngay cả phương án này cũng không hiệu quả, vì Quang Hải, Hồng Duy, Hoàng Đức chưa bao giờ có đủ không gian để thực hiện một cú cất chân đúng nghĩa.

Indonesia áp sát là để cầu thủ Việt Nam chùn chân, còn thầy Park cũng không muốn học trò lún sâu vào những cuộc đua tranh có thể phải đánh đổi bằng đau đớn. Hình ảnh Công Phượng khập khiễng rời sân sau hiệp một đã đưa HLV Park trở lại với những toan tính thực tế hơn. Ông không cần giành 3 điểm bằng mọi giá, mà điều quan trọng là bảo toàn lực lượng cho chặng đường xa.

Khi thay Nguyễn Thành Chung bằng Đỗ Duy Mạnh trong những phút cuối, nhà cầm quân xứ Hàn coi như đã chấp nhận tỷ số hòa. Ông không muốn mạo hiểm tấn công thêm nữa, vì 4 điểm trước 2 đối thủ chính cũng là kết quả đạt yêu cầu.

Tuyển Việt Nam nắm quyền tự quyết trước lượt trận cuối (chỉ phải gặp Campuchia), hoàn toàn sáng cửa vào bán kết, và từ đây mới là thời điểm cần bung sức cho những cuộc đối đầu một mất một còn. Việc bị bắt bài ở trận đấu vòng bảng không phải là điều gì quá thất vọng, thậm chí nó còn có ích cho chúng ta, để thấy những giới hạn của mình khi gặp đối thủ được tổ chức tốt, phòng thủ có chiều sâu.

Trả lời