Những bức tranh gợi mùi nắng

NHỮNG BỨC TRANH GỢI MÙI NẮNG, MÙI ĐẤT, MÙI CỦA TUỔI THƠ


Tuổi thơ chân đất đầu trần
Từ trong lấm láp em thầm lớn lên
Bây giờ xinh đẹp là em
Em ra thành phố dần quên một thời
Về quê ăn Tết vừa rồi
Em tôi áo chẽn, em tôi quần bò
Gặp tôi, em hỏi hững hờ
“Anh chưa lấy vợ, còn chờ đợi ai?”
Em đi để lại chuỗi cười
Trong tôi vỡ… một khoảng trời pha lê.
Trăng vàng đêm ấy bờ đê
Có người ngồi gỡ lời thề cỏ may…”
(Phạm Công Trứ)
—————
Lớn lên ở làng quê, quen với mùi rơm rạ, trưa nắng trốn ngủ đi chơi, mưa cong lưng về chạy thóc.
Nhà cấp 4 đơn sơ thơm mùi cơm bếp củi, tivi cổ người ở dưới canh, người ở trên xoay ăng ten cho nét…
Lớn lên ở làng, bố mẹ đi làm, cả tuổi thơ được theo chân ông bà đi khắp các ngõ.
Giờ nhớ, nhớ mùi bà, nhớ tấm lưng ấm áp của ông, nhớ cả một thời thơ không bao giờ được quay trở lại.
Làng quê đang dần thay áo mới nhưng những hình ảnh giản dị, những mảnh ký ức thân thuộc ấy sẽ mãi in sâu trong trái tim những đứa nhỏ đã lớn.
Mùi nắng, mùi đất, mùi của năm tháng xa…
Tranh của tác giả Trần Nguyên.
Via: Chuyện của Hà Nội

[social_share_button themes='theme11']

Trả lời