Lê Vũ Nhật Mai – ngôi sao IELTS 8.0 và niềm tự hào của cô giáo trung tâm Giang Giang

Mới đây, cộng đồng mạng chia sẻ bài viết chứa chan tình cảm của một giáo viên trung tâm tiếng Anh Giang Giang Thái Nguyên dành cho cô học trò cưng Lê Vũ Nhật Mai và hành trình đưa cô gái giản dị, hiền lành trở thành “ngôi sao” IELTS khi đạt điểm 8.0…
Lê Vũ Nhật Mai dành được nhiều tình cảm của giáo viên vì những nỗ lực trong học tập.
Những dòng xúc động của “IELTS Cô Giang” được đăng tải ngày 5/2/2021 nhanh chóng được nhiều phụ huynh, học sinh chia sẻ lại. Đó là hành trình hơn 2 năm cô trò gắn bó với biết bao kỷ niệm đẹp. Và điều hạnh phúc nhất đối với mỗi giáo viên là được nhìn thấy học trò của mình tiến bộ, trưởng thành vượt bậc.
Nhiều người thông qua bình luận đã tỏ lòng ngưỡng mộ cô học trò Lê Vũ Nhật Mai và cô giáo để đạt được thành công ngoài mong đợi.

Điểm IELTS của Lê Vũ Nhật Mai

Sau đây là những dòng tâm sự của giáo viên về cô học trò xuất sắc Lê Vũ Nhật Mai [trích nguyên văn]
“LÊ VŨ NHẬT MAI – 8.0 OVERALL [9.0 LISTENING – 7.0 WRITING] (BC 23/1/2020) – IELTS 13619 – ANHK30 THPT CHUYÊN THÁI NGUYÊN.
Sau đây tôi xin phép kể cho anh chị nghe một câu chuyện giản dị về cô học trò tên là Lê Vũ Nhật Mai. Như bao câu chuyện trước đây tôi từng viết về các trò của mình, nội dung của bài này vẫn rất đơn giản: nó là một quá trình từ khi tôi gặp các em lần đầu, chặng đường chúng tôi đồng hành, và kết quả cuối cùng. 
Tôi muốn nhấn mạnh, dòng chảy của nó giống như một nhánh sông Me Kong hiền hòa nhất. Trong khi với tính chất hướng tới nhóm độc giả địa phương, cùng với một nội dung không có gì kịch tính để mang lại một trải nghiệm dễ chịu cho các bạn của Mai, tôi e việc đọc bài viết với gam màu nhẹ này có thể khiến những khách vãng lai tiêu tốn một phần thời gian quý giá trong ngày. Vậy nên giả sử “dòng trạng thái” của tôi vô tình làm phiền các bạn bởi nó sẽ xuất hiện khá thường xuyên trên Newsfeed, tôi mong các bạn phương xa thông cảm cho tôi. 
Những ngày đầu gặp gỡ
Tôi nhớ hôm đó là ngày 15/8/2018, một ngày của tiết trời nửa hè nửa thu, nhưng lại lạnh bất thường mà theo tôi là dư âm của trận mưa đêm qua. Ấn tượng của ngày hôm đấy sẽ khó mà phai nhạt, một phần bởi tôi muốn…..gây ấn tượng với các em học sinh mới. Thầy chủ nhiệm cũ nhờ tôi dạy viết cho các em mới vào lớp 10. 
Theo những gì tôi tìm hiểu được (phần lớn qua mạng xã hội), có lẽ các em sinh năm 2003 sẽ quý mến những thầy cô trẻ, có gu ăn mặc sành điệu, đúng xu hướng. Vậy nên sau một hồi đứng phân vân trước tủ quần áo, tôi lựa chiếc sơ mi trắng…đã cũ. Giữa biết và làm khác nhau như thế đó.
Tại lớp học rộng lớn trên tầng 3, sáng bừng vì nắng non mùa thu, tôi gặp Nhật Mai và các bạn lớp AnhK30 lần đầu. Lớp học có 2 dãy bàn. Nếu tôi đứng đối diện lớp, cô bé ấy ngồi ở dãy bàn thứ ba, thứ tư gì đó, cạnh Huyền Tư và Bảo Châu. 
Giữa một tập thể sôi nổi cá tính ấy, Nhật Mai thật yên lặng, dịu dàng. Trong suốt 30 buổi học, nếu Hoài Phương nổi bật rực rỡ như hoa hồng Joseph’s Coat, Hoàng Long có thể thi “hát” với Nightingale, Thảo “kều” mãi mãi đi học muộn với tiếng giậm chân của Thor, Phương “nhiệt huyết” tám chuyện với bạn bè 4 hướng Đông Tây Nam Bắc, Hạnh văn thể hiện sức ảnh hưởng to lớn với đồng môn, thì Nhật Mai luôn là một cô bé kín tiếng, trung thành với chỗ ngồi ấy, và nếu có nuông chiều bản thân một chút, chắc em chỉ tám chuyện với hai bạn bên cạnh ở mức độ “rù rì”. Phải mãi đến tận sau này, khi tôi đã quen em được 3 năm, tôi mới nhận thức được những cô cậu học trò nhỏ với tính cách khiêm nhường như Nhật Mai luôn có cá tính riêng, hấp dẫn và đầy sống động nếu chúng ta hiểu họ. 
2 năm tiếp theo
Tháng 12 năm 2018 khóa học kết thúc. 7 tháng sau đó, vào ngày 13/6/2019, tôi gặp lại em. Lần này, Nhật Mai đi học cùng Hương Ngân, bạn lớp trưởng đa tài năng động của AnhK30. 
Ngày hôm ấy tôi đã lờ mờ nhận ra những nhận định sai lầm của tôi về vòng tròn bạn bè của cô bé mà tôi cứ tưởng rụt rè ấy. Mai hòa đồng với tất cả các bạn, từ lớp trưởng Hương-Ngân-đeo-8-khuyên-tai, Trung-Đức-Yawn-Yankee, Đạt-Manners-maketh-man….đến Tùng-Chi-who-knows-every-Facebook-drama……..Tôi nghĩ sự điềm đạm của cô bé khiến cô trở nên đáng tin cậy trong mắt bạn bè, và giúp cô có được nhiều người bạn chân thành. Mà đó là sự thật. 
Tháng 11 năm 2019 khóa học kết thúc. Tháng 12.2019 tôi đăng ký thi cho em ở BC. Lần đầu em đạt 7.5 điểm tổng. Mến sự chăm chỉ và khiêm nhường của em, tôi nhờ em hỗ trợ một phần công việc. Vậy tính từ tháng 8 năm 2018 đến nay, tôi và em quen biết nhau được 2 năm 6 tháng. Lúc này hoặc lúc kia, sẽ có nhiều người xuất hiện trong cuộc đời bạn. Nếu trong số đó có người sẵn sàng đồng hành bạn vì lẽ tự nhiên, âm thầm hỗ trợ bạn theo cách này hoặc cách kia, thuần khiết như sương mai, thì hẳn bạn là người được phước. Hãy trân trọng.
Một cô bé thông minh, nhẹ nhàng và khiêm tốn
Tôi nghe Anthony Bourdain nói về sự khiêm tốn, nhưng tôi thấy sống khiêm tốn là một thách thức. Rất khó để chúng ta kìm chế thể hiện một khía cạnh nào đó của bản thân, đặc biệt trước cám dỗ của mạng xã hội. Theo tôi một người khiêm tốn hoặc là do bản chất, hoặc nhờ vào sự từng trải. Học trò Nhật Mai của tôi là trường hợp thứ nhất. 
Nhật Mai, với chiếc ba lô đã sờn và nặng trĩu sách vở mà em đeo suốt 3 năm học, với nụ cười hiền và đôi mắt hay e ngại cụp xuống ấy, có thể khiến những người bạn mới quen phán đoán em xuất thân từ gia đình mà bố mẹ là công chức nhà nước, giáo viên, hoặc nhà báo……Nhưng sự thật là, nếu tôi nhớ lối nói trào phúng của thầy giáo môn Triết thời đại học khi thầy mô tả cánh siêu giàu, thì tôi có thể nói mô tả cuộc sống khả thi của cô trò cưng như này: “Sáng tắm biển ở Nha Trang, chiều xỉa răng ở Pullman Vũng Tàu, ngày kia rảnh bay sang Rome ghé Sapori di Roma ăn mỳ Ý”. Tôi nhớ một hôm nào đó, em đến lớp hỗ trợ tôi vài việc nhỏ, khi ra về thì trời mưa to quá, em ngồi chờ bố đến đón. Đang ngồi đợi cùng em, bỗng tôi thấy từ đằng xa một chiếc xe hơi kiểu dáng James Bond phi đến, rồi phanh két trước cửa nhà, đón cô trò nhỏ của tôi rồi lại lao nhanh vào màn mưa xối xả. Hiệu chiếc xe ấy, tôi nghĩ, chắc phải tra trong từ điển “Những xe hơi được ưa chuộng bởi những tài phiệt chiếm 1% dân số thế giới”. 
Thế nhưng, như tôi đã kể ở trên đấy, trái ngược với mẫu thân có gu ăn mặc của Audrey Hepburn, cô trò nhỏ của tôi mãi trung thành với chiếc áo khoác màu đen đã cũ, cái ba lô sờn, chiếc xe đạp điện đề mãi không nổ, và một trang Facebook cá nhân giản dị thi thoảng chỉ có mấy bài share quần chúng. 
Tôi mến trí tuệ và sự mộc mạc của em. Có lần nghe tôi thở dài tiếc nuối một con điểm của học sinh mà chỉ thiếu 0.5 thôi là tạo ra sự khác biệt, em nhìn tôi cười lanh lợi: “Thì vẫn là thiếu mà cô!”. 
Cuối năm nay em thi lần 2. Em nghe lời tôi quay lại lớp này, để tôi cùng em luyện tập 2 kỹ năng viết, nói mấy bữa trước khi thi. Mùa đông bắc năm nay khốc liệt hơn năm ngoái, nhưng khung cảnh thì vẫn như xưa. Cô học trò thông minh mà khiêm nhường của tôi, với giọng nói nhẹ như một cơn gió, với nét chữ khẳng khiu, mảnh dẻ như cành mai, ghé lớp đều đều tuần dăm bữa, cùng tôi “học gạo bài thi”. 
Tôi thấy thật may mắn vì ở khía cạnh nào đó, tôi đã chứng kiến sự trưởng thành của em, của Tùng Chi, Đức, Đạt, Kim Chi, Bâu, Hoài Phương ……trong 3 năm qua. Các em trở thành học trò của tôi từ những ngày đầu chập chững vào lớp 10, ở lớp học tầng 3 nhiều kỷ niệm của thầy chúng ta. Sự quý mến của tôi dành cho Nhật Mai và các em sẽ bất biến giữa cuộc đời gai góc này. 
Cảm ơn Lê Vũ Nhật Mai của 13619. 
Cô Giang, 5/2/2021″
Theo “IELTS Cô Giang”